Trang chủ Blog Trang 4

10 câu nói bất hủ của những doanh nhân nổi tiếng

Năm 2015 đã đến, mang theo những mục tiêu, thách thức và những cơ hội mới. Trên Entrepreneur, Jonathan Long – nhà sáng lập kiêm CEO hãng marketing Market Domination Media đã chọn ra 10 câu nói nổi tiếng của các doanh nhân sẽ truyền cảm hứng và giúp bạn tạo đột phá năm nay, bất kể mục tiêu của bạn là gì.

1. Tôi thích nghĩ lớn. Nếu đằng nào bạn cũng phải nghĩ, hãy nghĩ lớn – Donald J. Trump
Không có doanh nhân thành đạt nào lại đặt cho mình mục tiêu thành công một cách vừa đủ, đặc biệt là Donald Trump. Nếu bạn thực sự tin rằng mình có một ý tưởng đột phá hay hoàn toàn có thể mở rộng kinh doanh, cứ việc thực hiện nó. Phương châm “Go big or go home” (Chơi lớn hoặc về nhà) đã giúp rất nhiều người đạt được mục tiêu của mình. Liệu bạn có thể là người tiếp theo hay không?

Tác giả cuốn sách Nghĩ lớn để thành công
Tác giả cuốn sách Nghĩ lớn để thành công

2. Hành động thật nhanh và phá vỡ những rào cản. Nếu chưa phá được gì, tức là bạn chưa đủ nhanh – Mark Zuckerberg
Đôi khi, cánh cửa cơ hội sẽ không mở ra quá lâu. Nếu có ý tưởng nào đó hoặc nhìn thấy cơ hội đang tới, hãy nhanh tay chớp lấy. Bạn không thể hành động một cách dè chừng rồi lại lo sợ sẽ mắc bẫy hay phạm sai lầm. Những người chỉ biết chờ đợi, hành động chậm chạp do quá thận trọng đôi khi sẽ bỏ lỡ cơ hội quý giá.

Facebook đã gặp vấn đề về lợi nhuận khi người dùng chuyển sang sử dụng di động ngày càng nhiều. Nhưng họ đã hành động rất nhanh và thậm chí vượt xa kỳ vọng của phố Wall.

3. Khi bắt đầu suy nghĩ về một ý tưởng, điều quan trọng là đừng sa vào sự phức tạp của nó – Richard Branson
Hãy nhìn vào những công ty khởi nghiệp thành công nhất hiện nay. Họ luôn đặt ra các dấu mốc cần vượt qua để đến được giai đoạn tiếp theo. Thời gian hoàn thành càng dài, khả năng thất bại càng lớn. Đừng phức tạp hóa mọi thứ khi chỉ vừa mới bắt đầu.

4. Khi làm việc ở PayPal, điều tôi luôn nghĩ tới là: “Đâu là những vấn đề có thể ảnh hưởng tới tương lai nhân loại?” chứ không phải, “Đâu là cách kiếm tiền tốt nhất?” – Elon Musk.
Khi sản phẩm hoặc dịch vụ của bạn có tác động tới mọi người và thay đổi cách làm của họ, đó thực sự là một điều đáng quý. Những ý tưởng tuyệt vời nhất luôn đến từ những doanh nhân khởi nghiệp với mong muốn giải quyết một vấn đề nào đó. Mới đây Musk đã quyết định cho phép các công ty khác sử dụng sáng chế của hãng xe điện Tesla Motors do ông sáng lập, bởi điều đó sẽ mang lại lợi ích cho thế giới, chứ không phải vì lợi nhuận của ông.

5. Để bắt đầu GoPro, tôi đã chuyển về sống với bố mẹ mình và làm việc 7 ngày mỗi tuần, 20 giờ mỗi ngày. Tôi hy sinh cuộc sống cá nhân của mình vì một tương lai tốt đẹp hơn – Nick Woodman
Bạn phải biết sẵn sàng hi sinh, và trong trường hợp của Woodman, những hi sinh đó đã được đền đáp xứng đáng khi vào ngày 26/6 năm nay, hãng sản xuất camera của anh đã làm IPO thành công trên sàn Nasdaq.

6. Người ta thường nói “Tiền không mua được hạnh phúc”. Tôi thì luôn tâm niệm rằng rất nhiều tiền sẽ mua được chút ít hạnh phúc. Nhưng điều đó không hoàn toàn đúng – Sergey Brin
Nếu là fan cuồng bóng chày và được lựa chọn một trong hai điều sau, bạn sẽ quyết định như thế nào? Lập một trang blog về giải bóng chày chuyên nghiệp và được đi khắp đất nước để xem bóng chày cả ngày. Thu nhập ước tính 350.000 USD mỗi năm.

Mở một nhà máy xử lý chất thải và bạn phải làm việc với đống rác thải cả ngày. Bạn sẽ kiếm được 850.000 USD mỗi năm.

“Tôi hy vọng là bạn sẽ chọn công việc đầu tiên. Chẳng có gì hạnh phúc hơn là được làm việc bạn thực sự yêu thích”, Long cho biết.

7. Đừng khởi nghiệp nếu đó không phải điều bạn yêu thích tới mức luôn bị ám ảnh bởi nó. Còn nếu bạn đã có sẵn phương án rút lui, đó không phải là nỗi ám ảnh – Mark Cuban
Bạn phải yêu lấy những gì mình làm và dồn hết tâm trí của mình cho nó. Nếu không bạn sẽ sớm cảm thấy mệt mỏi và dẫn tới thất bại. Không ai quan tâm đến công ty của bạn nhiều hơn chính bạn. Vì thế, hãy sẵn sàng làm việc chăm chỉ và nỗ lực hơn bất cứ ai. Cách duy nhất giúp bạn luôn tỉnh táo là tận hưởng từng phút giây hết mình cho nó.

8. Nếu quá tập trung vào cạnh tranh, bạn sẽ luôn là kẻ đi sau mỗi khi đối thủ của mình đạt được thành công. Thay vào đó, hãy tập trung vào khách hàng, và bạn sẽ trở thành người tiên phong – Jeff Bezos
Suy nghĩ quá nhiều về việc cạnh tranh sẽ kìm hãm sự phát triển của bạn. Chỉ chăm chăm theo dõi đối thủ của mình sẽ khiến bạn quên đi yếu tố thực sự làm nên thành công của mình – đó là khách hàng. Hãy cố gắng làm hài lòng khách hàng và bạn sẽ không cần lo lắng về đối thủ của mình nữa, bởi họ sẽ tự tụt lại đằng sau.

9. Đừng sợ hãi những người thông minh hơn bạn – Howard Schultz
Long cho biết ông thích nói chuyện với những người thông minh hơn mình. Bất cứ ai tin rằng họ biết tất tần tật mọi thứ trong lĩnh vực của mình đều là ảo tưởng. Ai cũng có điểm mạnh, điểm yếu và cơ hội để phát triển riêng. Hãy nắm lấy mọi cơ hội được tiếp xúc với những doanh nhân thông minh và thành đạt hơn bạn. Đó sẽ là những bài học vô giá.

10. Chất lượng quan trọng hơn số lượng. Một cú home-run có giá trị hơn hai cú double – Steve Jobs.
Long cho rằng điều này không thể chính xác hơn. Công ty marketing trực tuyến của ông làm việc với cả những doanh nghiệp lâu năm lẫn mới khởi nghiệp. Mới đầu, tất cả họ đều có chung một mong muốn: làm tăng lưu lượng truy cập trang web. Tuy nhiên, lượng truy cập nhiều hơn không có nghĩa là doanh số và doanh thu cũng tăng lên theo. Tập trung vào chất lượng lượng truy cập thay vì số lượng sẽ mang lại kết quả tốt hơn. Hãy nhớ rằng, ít nhưng phải chất.

  • Jonathan Long

Kỹ thuật chốt sale trực tuyến

Con người luôn sợ đánh mất cái mình đang có hơn là muốn nhận được những gì chưa có. Vì thế, khi bán hàng, đừng ngần ngại đưa ra các thông điệp mang tính mất mát, tiêu cực. Thủ pháp này gọi là Pain Add-on – Gia tăng nỗi đau, sự sợ hãi.

Kệ mẹ nó, làm tới đi!

Viết tặng các bạn là học viên của tôi trong các khóa học: Bán hàng trên Internternet, Học thiết kế web trong 2 ngày cho người không biết lập trình, Email marketing thực hành… Và dành tặng tất cả bạn bè mà tôi yêu quý.

Sâu thẳm trong bộ não của chúng ta là vùng nhớ cổ xưa nhất. Theo khoa học hiện đại thì đây được gọi là vùng tiềm thức – Bản năng. Theo Phật pháp thì đây là thức thứ 8 – A-lại-da thức trong tổng số 8 thức: Nhãn thức, Nhĩ thức, Tỷ thức, Thân thức, Thiệt thức, Mạt-na thức, A-lại-da thức.

noi-so-hai-nguyen-vinh-cuong
Bản năng hay A-lại-da thức có tính di truyền từ tổ tiên để lại. Các thông tin trong vùng nhớ này giúp trẻ biết bú mẹ khi vừa sinh ra, giúp tim có thể đập, phổi có thể thở và nó chứa cả những thông tin giúp tổ tiên chúng ta biết tránh xa những mối nguy hiểm, biết sợ khi bị đau, biết chạy trốn khi gặp hùm beo, hổ báo… đó là SỰ SỢ HÃI.

Những nỗi sợ giúp con người tồn tại và tiến hóa nhưng nó cũng làm con người e dè trước những điều mới mẻ. Sự sợ hãi giúp chúng ta không chết nhưng nó cũng là thứ kìm hãm một con người tiến lên.

Trong lịch sử loài người, đã có những người vượt qua được những nỗi sợ hãi này để trở nên Vĩ đại. Galileo đã không e dè gì để nghiên cứu và tuyên bố “Trái đất quay quanh mặt trời” bất chấp sự phản đối và trừng phạt từ giáo hội Thiên Chúa. Socrates sẵn sàng bỏ nghề điêu khắc đề trở thành bậc thầy trong nghệ thuật hùng biện với danh tiếng bao trùm nhân loại từ cổ chí kim. Kể cả cái chết cũng không ngăn cản được Socrates tiếp tục truyền bá tư tưởng của mình với câu nói nổi tiếng “Thà rằng chịu lỗi, hơn là lại gây ra tội lỗi”.

Nỗi sợ hãi cũng không thể ngăn cản được Martin Luther King chiến đấu trong các phong trào đòi lại quyền lợi cho người dân da màu. Nỗi sợ hãi chẳng là gì với Nelson Mandela khi ông quyết định sẽ đấu tranh cho sự bình đẳng, chống áp bức, hy vọng và hòa giải.

Ở Việt Nam, chúng ta cũng có vô số những người đã bất chấp nỗi sợ hãi để chấn hưng dân Việt. Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn, Chủ tịch Hồ Chí Minh, Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Thử hỏi, nếu cả nhân loại sợ hãi và e dè trước những điều mới mẻ thì bao giờ chúng ta mới có máy bay do anh em nhà Wright tạo ra. Ngày nào chúng ta mới có Windows? và iPhone, iPad sẽ không bao giờ xuất hiện.

SỰ SỢ HÃI rất tuyệt nhưng nó cũng tạo ra SỰ NGHI NGỜ, tạo ra CẢM XÚC TIÊU CỰC, tạo ra SỰ KHÔNG THOẢI MÁI… và những thứ này sẽ biến bạn thành CHUYÊN GIA TRÌ HOÃN.

HÃY:

HÀNH ĐỘNG BẤT CHẤP NỖI SỢ HÃI!
HÀNH ĐỘNG BẤT CHẤP SỰ NGHI NGỜ!
HÀNH ĐỘNG BẤT CHẤP CẢM XÚC!
HÀNH ĐỘNG BẤT CHẤP SỰ KHÔNG THOẢI MÁI!
HÀNH ĐỘNG NGAY CẢ KHI CHƯA SẴN SÀNG!
LÀM NGAY – KHÔNG TRÌ HOÃN!

KỆ MẸ NÓ, LÀM TỚI ĐI

Chúc các bạn thành công, hạnh phúc và giàu có.

  • Nguyễn Vĩnh Cường
    Hà Nội, ngày 27/11/2014

Nguyễn Vĩnh Cường vs Nguyễn Xuân Trình – Không cân sức

Trong mẩu quảng cáo cho lớp Học thiết kế web 2 ngày cho người không biết lập trình của tôi trong tất cả các chiến dịch đều nhận được rất nhiều gạch đá của các bạn là nhân viên hoặc sếp của các công ty thiết kế web. 

Học thiết kế web trong 2 ngày
Mẫu quảng cáo đẹp thế này không khen lại cứ đi ném đá.

Chiến dịch cho Khóa 11 tại Hà Nội và Khóa 12 tại TP Hồ Chí Minh tháng 10 này cũng không phải là ngoại lệ. Có rất nhiều comment ném đá, chửi bới là “lừa đảo”, “pa” (Không phải PR nhé). Lần này tôi mạnh dạn chọn ngẫu nhiên 1 tay ném đá ra giải phẫu xem sao. Thử xem họ ném đá cho vui hay là họ đang có vấn đề với mình.

Người được chọn có nick facebook là Nguyễn Xuân Trình (Gửi Trình: Bạn hãy cảm ơn tôi vì tôi đã chọn bạn. Bạn sẽ nổi tiếng hơn nhiều đấy)

Sau khi sử dụng Google, Facebook search thì tôi có thông tin so sánh tương quan với đối thủ như sau:

NGUYỄN VĨNH CƯỜNG vs NGUYỄN XUÂN TRÌNH

NGUYỄN VĨNH CƯỜNG
Giám đốc An Hòa Communications
Đào tạo thiết kế web

Vai trò: Người quảng cáo

Không biết lập trình

Số lượng web/diễn đàn đã làm: dưới 10

Web/diễn đàn đang quản lý kỹ thuật:

Cá nhân: http://vinhcuong.net
Dịch vụ: http://hocthietkeweb.com.vn
Chia sẻ: http://sachmienphi.org
Cộng đồng: http://viettennis.net

Facebook:
https://www.facebook.com/nguyenvinhcuong

NGUYỄN XUÂN TRÌNH
Giám đốc công ty Vietintec
Thiết kế web

Vai trò: Người ném đá

Biết lập trình

Số lượng web/diễn đàn đã làm: trên 100

Web/diễn đàn đang quản lý kỹ thuật:

Cá nhân: http://nguyenxuantrinh.com
Dịch vụ: http://vietintec.com
Chia sẻ: Không biết
Cộng đồng: http://chodientuviet.com

Facebook:
https://www.facebook.com/txnbac

HIỆP 1 – FACEBOOK VÀ WEBSITE CÁ NHÂN

Facebook friend & page like: 12k++

Status nhiều like nhất trong 30 ngày:
450 like: http://goo.gl/1dtjwo

Google từ khóa: Nguyễn Vĩnh Cường
Kết quả: Chiếm top 8 vị trí đầu tiên
Top 1: Web cá nhân
Top 2: Video clip talkshow “Ai là ai?”
Top 3: Facebook profile
Top 4: Facebook Fanpage
Top 5: TAG trên web GMTC
Top 6: Bài viết trên web GMTC
Top 7: Thông tin trên BNI Connect Global
Top 8: Profile Twiter
Top 9: Người khác
Top 10: Người khác

Website cá nhân: vinhcuong.net
Alexa: 2,904,568

Bài viết: 50+
Bài nhiều like nhất: 21k
http://goo.gl/68rCay

Facebook like button:
Facebook share button:
Facebook recomendation:
Facebook Ads pixel:
Facebook comments:

Google +:
Google Analytics:
Kiếm tiền từ Adsense:

Email capture: 

Hỏi khi thoát:

Tuổi domain: 4 năm 10 tháng

Ứng dụng SEO: Rất tốt

Facebook friend & page like: 245

Status nhiều like nhất trong 30 ngày:
24 like: http://goo.gl/sVUbZm

Google từ khóa: Nguyễn Xuân Trình
Kết quả: Chiếm 1 vị trí thứ 4 (duy nhất)
Top 1: Người khác
Top 2: Người khác
Top 3: Người khác
Top 4: Facebook profile
Top 5: Người khác
Top 6: Người khác
Top 7: Người khác
Top 8: Người khác
Top 9: Người khác
Top 10: Người khác

Website cá nhân: nguyenxuantrinh.com
Alexa: 17,459,921

Bài viết: 3
Bài nhiều like nhất: 11
http://goo.gl/0hc9BQ

Facebook like button: 
Facebook share button: Không
Facebook recomendation: Không
Facebook Ads pixel: Không
Facebook comments: Không

Google +:
Google Analytics:
Kiếm tiền từ Adsense: Không

Email capture: Không

Hỏi khi thoát: Không

Tuổi domain: 4 tháng

Ứng dụng SEO: Không

KẾT THÚC HIỆP 1: NGUYỄN VĨNH CƯỜNG vs NGUYỄN XUÂN TRÌNH: 1-0

Hiệp 2 sẽ không so sánh 2 website kinh doanh dịch vụ nữa vì kết quả giống hiệp 1. Thử xem về cách thức kinh doanh vậy:

HIỆP 2: HÌNH THỨC KINH DOANH

Làm việc: 4 ngày/tháng

Nhân sự: 2

Khách hàng: Cùng lúc, hàng loạt

Giá trị: Trao đi 1 lần cho nhiều người

Quan hệ: Học viên – Huấn luyện viên

Tin cậy: Tuyệt đối

Khả năng bán hàng thêm: Rất cao

Vị thế: Đứng trên cao

Khối lượng công việc: Nhẹ nhàng

Khả năng phát triển: Rộng mở

Làm việc: 26 ngày/tháng

Nhân sự: Nhiều

Khách hàng: Xử lý từng người

Giá trị: Trao đi lần lượt

Quan hệ: Khách hàng – Người làm thuê

Tin cậy: Tương đối

Khả năng bán hàng thêm: Trung bình

Vị thế: Ngồi dưới thấp

Khối lượng công việc: Nặng nhọc

Khả năng phát triển: Hẹp dần

KẾT THÚC HIỆP 2: NGUYỄN VĨNH CƯỜNG vs NGUYỄN XUÂN TRÌNH: 2-0

KẾT LUẬN

Nếu Nguyễn Xuân Trình (và các bạn thợ code thích ném đá tương tự bạn Trình) tiếp tục sử dụng tư duy cũ kỹ này các bạn sẽ rất khó để phát triển. Các bạn là những tài năng, các bạn biết lập trình, có khả năng tạo ra những dòng code bá đạo… thì hãy tập trung vào việc tạo ra giá trị cho cộng đồng, hãy lập trình ra những hệ thống như Facebook, Google, Alibaba… (vì hệ thống lớn thế này thì các CMS nhỏ không thể thay thế được)

Tôi sẽ tiếp tục dạy hàng trăm, hàng ngàn người khác sử dụng WordPress, Drupal, Magento… hay bất kể mã nguồn nào khác để tạo ra các hệ thống website bán hàng, tiếp thị… cho dù các bạn có ném đá thế nào đi chăng nữa. Tôi quan niệm, mọi thứ đều có sẵn ở ngoài kia và đi mà lấy nó về thôi.

Tôi biết tôi đang đe dọa thị phần của các bạn, nhưng hãy tiến hóa thôi. Người dùng bây giờ không phải là những người khờ khạo… Họ cần những hệ thống website để tiếp thị và bán sản phẩm chứ không phải để phô diễn công nghệ với những thuật ngữ đầy tính kỹ thuật như Platform, framework, datagrid, chuỗi, mảng, biến, if and then…

Đã có nhiều người là lập trình viên, thậm chí là giám đốc công ty thiết kế web đi học cái lớp học kỳ lạ này. Họ không cần kỹ năng lập trình web nữa nhưng họ hiểu rằng họ cần một tư duy mới về web.

Khóa 11 tại Hà Nội, tôi sẽ có 1 tình nguyện viên đến lớp hỗ trợ. Anh ấy là học viên khóa 10 và cũng là giám đốc một công ty thiết kế web.

CHẢ VIỆC GÌ PHẢI ĐI PHÁT MINH LẠI CÁI BÁNH XE

Các bạn chỉ có thể giàu có, thu nhập cao… nếu bạn luôn vận động bộ não có hơn 100 tỷ noron thần kinh của mình để GIA TĂNG GIÁ TRỊ cho người khác thay vì rảnh rang đi ném đá những điều bạn cho là sai trái với tiêu chuẩn của mình (Mà thực ra nó chỉ sai ở tầm hiểu biết bạn đang có, học thêm, đọc thêm sẽ thấy nó đúng)

Hãy nhớ, tài năng của các bạn giống như những cuốn sách hay, nếu sách để trong kho cho gián nhấm thì giá trị của nó không bằng cuộn giấy vệ sinh trong toilette.

P/S: Thường thì tớ không đanh đá thế này đâu, nhưng cứ làm sẵn 1 bài để đây cho các chiến dịch sau – Chỉ cần paste link. Cũng biết đâu lại khai sáng được vài nhân tài quên mất nhiệm vụ chính.

  • Vĩnh Cường

Sự thật về nước Mỹ

Dưới đây là câu chuyện về một du học sinh Trung Quốc sau khi sang Mỹ du học, sự thật về nước Mỹ làm cậu bàng hoàng… Nhận thấy sự tương đồng giữa 2 nền văn hóa Trung Quốc – Việt Nam, đăng lên đây hy vọng mọi người sẽ thích.

Sự thật về nước Mỹ

Tôi đã từng ôm giấc mộng được học tập ở đó, đã tìm mọi cách để tới được cái xứ sở siêu cường đó. Tôi có thời gian qua Mỹ khá lâu. Và nói thật, đến giờ này tôi vẫn còn thấy hối hận vì sự lựa chọn đó! Truyền thông phương Tây đã khiến chúng ta mê muội rằng Hoa Kỳ là một xứ sở hiện đại! Tôi đã từng ôm giấc mộng được học tập ở đó, đã tìm mọi cách để tới được cái xứ sở siêu cường đó.

Nhưng than ôi những gì tôi chứng kiến ở Hoa Kỳ rất đáng thất vọng!

1. Công nghiệp
Nước Mỹ thật ra chỉ là một làng quê khổng lồ chậm phát triển!
Hồi trung học, chúng ta đã được dạy rằng, công nghiệp càng phát triển bao nhiêu thì môi trường càng bị xâm hại bấy nhiêu. Chúng ta biết rằng một thành phố công nghiệp tất phải có nhiều ống khói, nhiều nhà máy và khói bụi khắp nơi. Đó là biểu tượng của sự công nghiệp hóa. Thế mà ở tại xứ cờ hoa này lại không có một cái ống khói nào! Họa hoằn lắm mới thấy một vài cái nhỏ tí ti để trang trí nhà cửa thôi!

Sự thật về nước Mỹ
Nước Mỹ thật ra chỉ là một làng quê khổng lồ chậm phát triển!

Và ở Mỹ, bạn cũng chỉ thấy toàn sông hồ trong sạch, chả tìm đâu ra nhà máy giấy, nhà máy luyện thép bên sông! Không khí trong lành thanh khiết này là dấu hiệu của một xã hội sơ khai chứ còn gì nữa! Chả có dấu vết gì của công nghiệp hóa cả!

2. Kinh tế
Người Mỹ hầu như không biết làm kinh tế! Bạn biết đấy, nước họ có chỗ nào mà xa lộ không tới, vươn đến mọi làng mạc xa xôi, thế mà tịnh không thấy một trạm thu phí nào! Thế là mất toi cả núi vàng!

Ước gì tôi có thể xây dựng vài cái trạm thu phí!
Ước gì tôi có thể xây dựng vài cái trạm thu phí!

Ước gì tôi có thể xây dựng vài cái trạm thu phí! Chắc chắn dăm bữa nửa tháng là gom đủ tiền mua được cả tòa lâu đài trông ra Đại Tây Dương!
Hai bên xa lộ còn những cụm hồ hoang sơ tĩnh lặng. Thế mà chính quyền cứ để mặc cho lũ chim trời cá nước thỏa sức vẫy vùng, không nghĩ đến việc xây dựng vườn cảnh để thu lợi. Người Mỹ rõ ràng là không có đầu óc kinh tế tẹo nào.

3. Xây dựng
Trình độ xây dựng của người Mỹ còn sơ khai lắm. Ngoài một số ít tòa nhà chọc trời tại các thành phố lớn, tôi dám chắc bạn rất ít gặp những công trình bê tông ở nước Mỹ. Nhà của người Mỹ thường làm bằng gỗ và vài thứ vật liệu nhẹ khác.

Sự thật về nước Mỹ
Trình độ xây dựng của người Mỹ còn sơ khai lắm.

Thử nghĩ mà xem, đến giờ này mà gỗ vẫn còn được dùng để xây dựng nhà cửa, thì có thể nói là trình độ kiến trúc của nước ngoại bang này còn thua xa trình độ của triều đại chúng ta xưa kia!

4. Văn hóa
Người Mỹ có cách suy nghĩ thật là lạc hậu và khờ khạo.
Hồi mới tới Mỹ, tôi thuê một xe chở hành lý giá 3 đô la. Nhưng tôi lại không có tiền lẻ. Một người Mỹ liền trả dùm tôi 3 đô la đó và vì thấy tôi lỉnh kỉnh đồ đạc nên đã giúp mang lên xe! Người này còn sẵn sàng mở cửa giúp tôi và hỏi tôi có cần giúp đỡ gì nữa không? Thế đấy!

Ở Trung Quốc, mấy chuyện này chỉ có vào thời Lôi Phong tức là vào những năm 50, 60 của thế kỷ trước thôi – còn bây giờ lối cư xử đó quá ư lạc hậu. (Lôi Phong là một thanh niên mà thời Mao thường nhắc tới như một tấm gương về đạo đức).

Hồi đó người ta chuộng lối sống ‘đạo đức giả’ nhưng bây giờ chúng ta không như vậy nữa. Bây giờ chúng ta nên sống thực dụng và trần trụi hơn, đó mới là hiện đại chứ! Tư duy của người Mỹ lạc hậu hơn chúng ta hàng mấy thập kỷ và không có dấu hiệu nào cho thấy họ có thể bắt kịp chúng ta!

5. Ẩm thực
Người Mỹ không biết thưởng thức thịt thú rừng.
Một đêm nọ, tôi cùng các bạn cùng lớp lái xe đi đến một thành phố khác, thình lình có mấy con nai nhảy xổ ra. Anh bạn tôi lập tức thắng lại và bẻ sang hướng khác để tránh. Ai cũng biết tai nạn loại này có thể làm hỏng cả chiếc xe. Thế mà chính quyền đành bó tay không biết phải xử lý tụi thú hoang này như thế nào cơ đấy!

Sự thật về nước Mỹ
Người Mỹ không biết thưởng thức thịt thú rừng

Người Mỹ làm như cũng không biết ăn thịt thú rừng, thậm chí không có nhà hàng nào bán thịt thú rừng, họ chả thiết đến loại thịt thú rừng thơm ngon bổ như hươu nai, và cũng chả thiết lấy sừng bọn thú này để kiếm bộn tiền!

Người Mỹ vẫn sống cùng những con thú hoang dã đó, thậm chí còn đưa ra những biện pháp để bảo vệ chúng. Quả thật, đó là một xã hội còn quá sơ khai!

6. Phong cách
Người Mỹ làm như không biết tự trọng!
Các giáo sư Mỹ không quan tâm nhiều đến bề ngoài, họ không hề có cái gọi là phong thái bác học. Giáo sư Davis chẳng hạn, là một giáo sư tâm lý học cực kỳ nổi tiếng thế mà vào giờ nghỉ ông ấy cũng thường ăn bánh bích quy với sinh viên trong văn phòng của mình, và bàn tán xôm tụ với họ về bộ phim 21, hay về minh tinh Trung Quốc Chương Tử Di ! Ông cũng không có phong cách uy nghi của một nhà bác học, và điều đó làm tôi thất vọng ghê gớm!

Giáo sư Mỹ chẳng đạo mạo gì cả
Giáo sư Mỹ chẳng đạo mạo gì cả

Các nghiên cứu sinh sau tiến sĩ cũng không bao giờ ghi hai chữ Ph.D. lên danh thiếp của mình như ở nước ta. Họ thậm chí cũng không biết cách thể hiện vị thế của mình. Thành ra những người học với những ông thầy như vậy nếu trở thành những quan chức thì làm sao biết cách đi đứng nói năng cho đúng bộ lệ đây!

Còn ở Trung Quốc, giờ đây các công chức dường như rất biết cách để thu hút sự kính trọng của dân chúng, thậm chí đến cả vị giám đốc của một cơ quan tầm tầm ở Trung Quốc có khi còn uy thế hơn cả Tổng Thống Mỹ cơ đấy! Một công dân hạng ba của Trung Quốc có khi còn xa một công dân hạng nhất của Mỹ là vậy!

7. Học đường
Học sinh tiểu học Mỹ chả có lý tưởng cao xa gì sất.
Chúng không hề có ý định đi học để trở thành ông này bà nọ trong chính quyền! Không hề có học đường nào dành cho chủ tịch, bí thư, ủy viên tương lai, như tôi đã từng thấy hồi còn nhỏ ở quê nhà. Các em không có bài tập về nhà. Bài tập về nhà kiểu như các học sinh như các học sinh Trung Quốc là khá xa lạ ở Mỹ.

Học sinh tiểu học Mỹ chả có lý tưởng cao xa gì sất.
Học sinh tiểu học Mỹ chả có lý tưởng cao xa gì sất.

Trường học ở Mỹ chú trọng đến đạo đức, trước hết để giúp cho các đứa trẻ trở thành những công dân có đủ tư cách, sau đó mới tính đến chuyện lý tưởng lâu dài. Trở thành công dân có đủ tư cách ư? Một quan niệm nghe mới cổ hủ làm sao!

8. Y tế
Đầu tiên họ đi bác sĩ khám bệnh, rồi bác sĩ kê toa. Rồi cầm toa đó đi mua thuốc, mua xong còn phải nghe dược sĩ hướng dẫn sử dụng… ôi chao mọi việc chẳng thể nhanh gọn như ở Trung Quốc… Tôi chả hiểu tại sao ở Mỹ lại phân biệt việc khám bệnh với việc bán thuốc… mà lẽ ra nên tách rời lợi nhuận với trách nhiệm!

Người Mỹ làm lớn chuyện một cách kỳ cục khi có bệnh.
Người Mỹ làm lớn chuyện một cách kỳ cục khi có bệnh.

Rõ ràng là các bệnh viện ở Hoa Kỳ không biết kiếm tiền mà! Sao lại phải nói tên thuốc cho bệnh nhân biết chứ?… chỉ có như vậy họ mới độc quyền bán thuốc với giá cao gấp cả chục lần cơ mà! Có quá nhiều cơ hội làm ăn béo bở thế mà họ không biết tranh thủ khai thác, rõ ràng kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa ở Mỹ đã chết rồi!

9. Báo chí
Ý kiến của công chúng Mỹ thật chả ra làm sao!
Đôi khi tôi hoàn toàn mất kiên nhẫn với sự ngu dốt và khờ khạo của người Mỹ.
Chẳng hạn khi họ biết Trung Quốc có đài truyền hình và báo chí, họ đã hỏi tôi một câu ngu dốt như thế này: Hóa ra Trung Quốc cũng có báo chí à? Nghe mà bực cả người!

Ngay cả tổng thống cũng bị chửi
Ngay cả tổng thống cũng bị chửi

Chúng ta có những tờ báo tiếng Trung được Bộ Truyền Thông cho phép ấn hành sau khi đã rà soát một cách cẩn thận đấy chứ. Báo của chúng ta toàn là những bài ca tụng lãnh tụ lên mây cả, có đâu như báo Mỹ, công chúng đóng góp phê bình loạn cả lên, thậm chí còn dám “chửi” cả tổng thống nữa cơ đấy!
Báo chí chúng ta đâu có chuyện công khai mấy vụ bê bối của quan chức, bởi nếu cứ tung hê lên thì sau này ai mà muốn làm lãnh đạo nữa chứ!

10. Tâm linh
Người Mỹ có đời sống tinh thần hết sức vô vị nhạt nhẽo.
Tôi chả hiểu tại sao trước mỗi bữa ăn họ lại lẩm bẩm mấy câu kinh thánh nghe hết sức khờ khạo: “Cầu Chúa phù hộ nước Mỹ”.

Tôi chả hiểu tại sao trước mỗi bữa ăn họ lại lẩm bẩm mấy câu kinh thánh nghe hết sức khờ khạo
Tôi chả hiểu tại sao trước mỗi bữa ăn họ lại lẩm bẩm mấy câu kinh thánh nghe hết sức khờ khạo

Thật là buồn cười quá đi: Nếu Chúa phù hộ nước Mỹ thì làm sao lại để nước Mỹ lạc hậu, sơ khai, đơn giản đến thế này? Cầu Chúa có ích lợi gì chứ? Thực tế nhất là bạn nên dành thời gian đó để đi lễ thủ trưởng như ở nước ta!

Đó mới đúng là hiện đại chứ lỵ!

11. Lối sống
Người Mỹ chả có khái niệm về thời gian.
Bất luận chuyện lớn chuyện nhỏ, người Mỹ đều ngoan ngoãn đứng vào hàng chờ đợi…

Xếp hàng là quá mất thời gian
Xếp hàng là quá mất thời gian

Còn chúng ta – như bạn biết đấy – khôn hơn nhiều! Bất kể đám đông như thế nào, chúng ta vẫn có kỹ năng chen lấn tuyệt vời, điều này giúp tiết kiệm thời gian, và tránh được sự mệt mỏi khi đứng chờ!

Nếu ai đó biết đi cổng sau thì kết quả tiết kiệm thời gian còn tuyệt hơn nữa.. Thế mà những người Mỹ lẩm cẩm lại không biết đến những điều hay ho đó cơ chứ!

12. Mua bán
Những cửa hàng ở Mỹ có một phong cách buôn bán hết sức vô lý: Bạn có thể đem trả lại hàng hóa vài tuần sau khi đã mua về mà thậm chí cũng không cần nêu lý do. Ở ta thì làm gì có chuyện cho đổi hàng mà không hò hét quát tháo nhau ra trò chứ!

1 cửa hàng của Apple tại Mỹ
1 cửa hàng của Apple tại Mỹ

13. An toàn
Nước Mỹ không an toàn chút nào! Tôi nói điều này bởi có tới 95% nhà dân không có tới lưới chống trộm và lại không có hàng rào xung quanh, và điều kỳ lạ nữa là: Chả biết mấy tên trộm đi đâu hết rồi? Có nhiều ngôi nhà đẹp đẽ sang trọng mà ban đêm nhiều người Mỹ còn không biết khóa cửa lúc họ đi ngủ nữa. Thật mất an toàn hết sức!

14. Giao thông
Người Mỹ sao mà nhút nhát và yếu đuối quá vậy không biết! Tôi nói điều này cũng bởi có tới 95% tài xế không dám vượt đèn đỏ! Ở nước ta thì phần lớn tài xế đều có thừa dũng cảm vượt đèn đỏ.

95% tài xế không dám vượt đèn đỏ
95% tài xế không dám vượt đèn đỏ

Và mặc dầu 99% dân Mỹ có xe hơi, vậy mà cách lái xe của họ thật lạ: Bao nhiêu là xe cộ lưu thông nhưng không mấy khi nghe tiếng còi xe, phố xá vì thế vắng lặng đến nỗi cứ ngỡ không phải là phố xá nữa, tại sao người lái xe lại không bóp còi inh ỏi cho sướng tay như ở bên ta nhỉ? Phố xá bên Mỹ làm sao mà bì được với phố xá ồn ào náo nhiệt ở Trung Quốc cơ chứ!

15. Tình cảm
Người Mỹ rất là thiếu tình cảm và hình như không có cảm xúc. Có tới 95% nhân viên người Mỹ không nghĩ tới việc phải làm gì cho tiệc cưới của sếp hoặc của con cái sếp, họ chẳng bao giờ phải vắt óc tìm ra lý do để chăm sóc sếp của mình. Ở Trung Quốc liệu có ai điên đến mức bỏ qua cơ hội chăm sóc sếp của mình không? Nói cách khác, có ai dám làm điều đó không? Hãy xem, người Trung Quốc chúng ta có biết bao nhiêu là tình cảm thương mến đối với lãnh đạo!

Chúng ta có biết bao nhiêu là tình cảm thương mến đối với lãnh đạo!
Chúng ta có biết bao nhiêu là tình cảm thương mến đối với lãnh đạo!

16. Nhạy bén
Người Mỹ không nhạy bén chút nào! 99% người Mỹ đều đi học, đi làm, và thăng quan tiến chức, mà không hề biết đến sự cần thiết của “phong bì” để có thể mở ra một cánh cửa… sau, để giúp cho họ được thăng quan tiến chức nhanh hơn, giống như người Trung Quốc chúng ta!
Vậy thì còn đi Mỹ để làm gì nữa cơ chứ??!!

NGUỒN: Xuất hiện lần đầu tiên trên mạng xã hội Sina Weibo của Trung Quốc, bài viết này đã nhận được hàng chục ngàn chia sẻ và bình luận. Tờ Tea Leaf Nation đã trích dịch, biên tập lại những phần cốt lõi nhất của bài viết nói trên.

  • Sưu tầm trên mạng

Like Page để cập nhật thông tin từ Facebook của tôi

Connect!